NGHỀ GIÁO

Nghề giáo

Mở trang giáo án, những con chữ trước mắt tôi cứ nhòe đi. Câu chuyện về một cô giáo mầm non cứ ám ảnh tôi. Mấy chục năm đi dạy là mấy chục năm cô sống trong căn phòng nội trú của nhà trường phân cho, bây giờ về nghỉ chẳng có lấy một căn nhà.

Tuổi đã cao, cô lại không có lương để trang trải cuộc sống mấy chục năm qua cô “dạy hợp đồng”. Bấy nhiêu năm cô gắn bó với nghề là bấy nhiêu năm cô tận tụy bên trường, bên trò, mãi chăm nom các em, cô không nghĩ đến bản thân nên bây giờ cô không chồng con. Phía cuối con đường cô đi như chưa bao giờ có hình bóng của mình.

style=”text-align: justify; color: #0000cd;”> 

Gấp lại trang giáo án, có phải vì đêm sâu mà tôi nghe cái se lạnh của thu giao mùa? Bất giác, tôi nhìn về phía cuối con đường mình đang bước. Tôi như không nhận ra chính mình.

style=”text-align: justify; color: #0000cd;”> 

Một thương nhân có thể cho người thương yêu của họ số tiền mà họ kiếm được (mà có tiền thì có rất nhiều thứ!). Một doanh nghiệp rất dễ dàng để sắp xếp cho người thân của họ một công việc (mà để có được công việc thời này đâu phải dễ, người ta phải chạy đôn chạy đáo!). Ngay cả công nhân bình thường trong những ngành khác vẫn có thể nhường chổ cho con của họ … Còn chúng tôi – giáo viên của một vùng ven huyện – chúng tôi có gì cho nhau? Cuộc sống của chúng tôi bề bộn, vất vả. Đêm đêm thao thức, trở trăn soạn những trang giáo án về những học sinh nghèo có nguy cơ bỏ học. Niềm vui của chúng tôi là nhặt được những nụ cười pha lê của học trò bỏ quên trên ghế đá. Hạnh phúc của chúng tôi được dấu trong những căn nhà của học trò ấm áp tiếng cười. Tình yêu của chúng tôi dày lên trên trang truyền thống của mái trường … Chúng tôi không có gì! Tài sản lớn nhất mà chúng tôi có là tiền đồ, sự nghiệp mà học trò chúng tôi xây dựng. Bất giác, tôi thấy mình giàu có đến lạ. Không có gì cho nhau nhưng chúng tôi đã cho hết cuộc đời mình.

style=”text-align: justify; color: #0000cd;”> 

Như những con ong chăm chỉ, nghề giáo chúng tôi lặng lẽ chèo con đò thời gian chở khách sang sông. Những chuyến đò đầu tiên đã chạm đến chân trời. Nơi chan trời ấy hoa đua nhau nở, mầm xanh căng tràn sự sống, lời chào của trò trở thành khúc hát ngân nga. Và tôi tin, đó là kết thúc đẹp nhất, vinh quang nhất, cao cả nhất mà không có bất cứ nghề nào có thể có.

Cự Nẫm, 20/11/2011 (Nguyễn Thị Lý)

 

TIN MỚI

Tuyển sinh bổ sung vào lớp 10 năm học 2020-2021

Thực hiện quyết định số 1663/QĐ-UBND ngày 22/5/2020 quyết định về việc phê duyệt kế hoạch tuyển sinh lớp 10...

Kế hoạch tổ chức lễ kỷ niệm 40 năm thành lập Trường THPT Hùng Vương

SỞ GD&ĐT QUẢNG BÌNH TRƯỜNG THPT HÙNG VƯƠNG Số: 01-2020 /KH-HV CỘNG HÒA XÃ HỘI CHỦ NGHĨA VIỆT NAM    Độc Lập – Tự Do –...